Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012
Thoát khỏi ưu phiền trong cuộc sống !
Có một câu chuyện kể về một người đàn bà góa chồng có một đứa con trai duy nhất bị chết thãm trong một tai nạn.quá buồn đau,bà tìm đến một vị cao tăng hỏi:thưa Thánh Tăng,người có câu thần chú màu nhiệm nào có thể mang con trai của tôi trở về dương thế không?thay vì từ chối yệu cầu quá sức vô lý đó hoặc thuyết giảng về lẻ sinh tử của cỏi đời,vị cao tăng mĩm cười nói:
-“hãy tìm và mang về cho ta một hạt mù tạt của một gia đình không bao giờ biết đến chuyện buồn đau.ta sẽ dung nó làm phép để xua tan mọi nổi sầu khổ ra khỏi cuộc đời con”
Người phụ nữ hết sức mừng rở,lập tức lên đường đi tìm hạt mù tạt kỳ diệu đó.
Đầu tiên bà,tìm đến một lầu đài tráng lệ,gõ cửa và nói:
- “Tôi đang tìm một gia đình chưa bao giờ biết đến nổi buồn đau.làm ơn cho hỏi , có phải đây là một gia đình như thế ko ? xin hãy giúp tôi , điều này vô cùng quan trọng với tôi “
Gia đình nọ đáp :
_“bà đến nhằm chổ rồi”và họ kể cho bà nghe những thãm kịch vừa mới ập đến gia đình họ.nghe hết câu chuyện,người đàn bà tự nhủ :“còn có ai thích hợp hơn tôi để giúp đở những con người đáng thương,bất hạnh nầy vì chính tôi cũng gánh chịu nổi bất của riêng mình…”và thế là bà ta trở lại để an ủi,chia sẻ nổi buồn với họ rồi tiếp tục lên đường.nhiều ngày tháng đã trôi qua…nhưng khi người đàn bà nọ đến bất cứ gia đình nào:dù là sống trong lầu cao cửa rộng hay một túp liều tranh dột nát,bà lại nghe một câu chuyên khác về một nổi buồn,chuyện rủi ro,bất hạnh.và người đàn bà nọ đã dồn hết tấm lòng và tâm trí của mình để giúp đở chia xẻ,cảm thông với những nổi buồn khổ cuối cùng bà quên cả việc tìm kiếm hạt mù tạt huyền bí.và rồi bà không chỉ quên được nổi đau của riêng mình mà còn được người đời tôn vinh như một người có tấm lòng Bồ Tát,
**********
Vậy đó.khi ta quên đi bản thân mình,mở rộng tấm lòng để giúp đở người khác,lắng nghe,chia sẻ,và thông cảm với những niềm đau, nỗi khổ của thế nhân.ta sẻ quên đi những bất hạnh của riêng mình.và đó chính là một qui tắc vàng để thoát khỏi mọi ưu phiền trong cuộc sống!..
Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2012
Con sâu trong nhụy bánh
* Nếu bạn sống với tâm ganh tỵ, thì con sâu đói nghèo tình cảm sẽ sinh ra trong đời sống của bạn.
*Nếu bạn sống với tâm nghi ngờ, kỳ thị và phân biệt, thì con sâu chia rẽ sẽ sinh ra trong đời sống của bạn.
*Nếu bạn sống với tâm đầy tham dục, thì con sâu thất vọng sẽ sinh ra trong đời sống của bạn.
*Nếu bạn sống với tâm đầy hận thù, thì con sâu oan nghiệt sẽ sinh ra trong đời sống của bạn.
*Nếu bạn sống với tâm si cuồng, thì con sâu điên đảo sẽ sinh ra trong đời sống của bạn.
*Nếu bạn sống với tâm kiêu ngạo, thì con sâu ngu dốt sẽ sinh ra trong đời sống của bạn.
*Nếu bạn sống với tâm chấp ngã, thì con sâu vô minh sẽ sinh ra trong đời sống của bạn.
*Nếu bạn sống với tâm bất chính, thì con sâu sợ hãi sẽ sinh ra trong đời sống của bạn.
*Nếu bạn sống với tâm mong cầu lợi nhuận, thì con sâu vong thân, vong quốc sẽ sinh ra trong đời sống của bạn.
*Và nếu bạn sống với tâm tĩnh lặng, tâm từ bi, tâm vị tha vô ngã, tâm vì người quên mình, thì mọi con sâu trong tâm bạn đều trở thành những sinh tố nuôi dưỡng đời sống bình an và cao quý cho bạn.
*Tâm rỗng lặng là nhụy bánh tinh khiết và bình an trong đời sống của bạn. Bạn đừng đi tìm kiếm bất cứ sự tinh khiết và bình an nào ngoài tâm rỗng lặng và từ bi nơi bạn.
*Buông bỏ tâm rỗng lặng và từ bi để có sự bình an và hạnh phúc, thì mọi bình an và hạnh phúc mà bạn đang có chỉ là sự trá hình của những con sâu ngứa. Chính những con sâu ngứa từ trong nhụy bánh ấy sinh ra!
Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012
Thiền với kẻ sĩ.
Thiền với kẻ sĩ.
Đại sư Tinh Vân - Đạt Ma Tông Diễn dịch
(Nói chuyện tại lễ đường Đại Học Thanh Niên tháng 10 – 1976)
1. Thiền sư Điểu Khòa và Bạch Cư Dị
Thiền sư Điểu Khòa chùa Hỷ Thước ở Tây Hồ, Hàng Châu, pháp danh Đạo Lâm, thụy hiệu Viên Tu, xuống tóc xuất gia lúc chín tuổi, hăm mốt tuổi đến chùa Quả Nguyện ở Kinh Châu thọ giới Cụ Túc, sau đó vào Thiểm Tây nương dưới cửa thiền sư Thao Quang. Về sau, dưới tòa Đạo Lâm có vị thị giả tên Hội Thông, hầu thời gian đã lâu nhưng chẳng khai ngộ. Một hôm đến từ giã thiền sư Đạo Lâm, xin đi. Thiền sư hỏi ông muốn đi đâu? Ông thưa: “Đến các nơi học Phật pháp”.
Thiền sư nói: “Nếu là Phật pháp, ta trong đây cũng có chút ít”.
Nói rồi liền rứt sợi vải trên áo mà thổi, thị giả Hội Thông ngay đó khai ngộ, đời gọi đó là thị giả Tơ Vải ( Bố Mao thị giả ). Đạo chẳng đâu xa, đạo ngay nhà mình, dụng công phu trên đất tâm.
Theo Ngũ Đăng Hội Nguyên ghi lại: Thiền sư Đạo Lâm, sau một mình đến núi Tần Vọng, nghỉ ngơi tu hành trên một nhánh tùng cành lá um tùm khác thường kết tròn như cái lọng, từa tựa như chú chim làm tổ trên cây, nên người đương thời gọi Sư là thiền sư Điểu Khòa ( ổ chim ). Do thiền sư đạo hạnh sâu dày nên thường có người đến thưa hỏi Phật pháp. Bữa nọ, đại văn hào Bạch Cư Dị cũng đến dưới sào thăm viếng thiền sư, ông thấy thiền sư đoan tọa trên mé tổ chim đung đưa muốn rớt, mới nói: “Thiền sư ở trên cây, nguy hiểm ghê lắm!
Thiền sư đáp: “Thái thú! Chỗ của Ngài mới nguy hiểm tột cùng, tôi ngồi trên cây nghiêng một chút cũng chẳng nguy hiểm!”
Bạch Cư Dị nghe rồi chẳng cho như vậy, hỏi: “Hạ quan là quan viên trọng yếu triều đình, có nguy hiểm gì chứ?”
Thiền sư đáp:”Củi lửa gặp nhau, thỏa tình chẳng dừng, sao có thể bảo không nguy hiểm ư?”
Ý nói chốn quan trường chìm nổi, mọi thứ đối đầu, nguy hiểm ngay trước mắt. Bạch Cư Dị dường như có chút lĩnh ngộ, chuyển vấn đề hỏi: “Thế nào là đại ý Phật pháp?”
Thiền sư đáp:
Chớ làm điều ác
Vâng làm việc lành
Trong sạch ý mình
Là chư Phật dạy
Bạch Cư Dị lúc đầu, tưởng thiền sư chỉ bày lý tự kỷ sâu mầu, nghe xong cảm thấy rất thất vọng: “Điều này con nít ba tuổi cũng biết nói vậy!”
Thiền sư bảo: Con nít ba tuổi tuy nói được, ông già tám mươi tuổi lại chẳng làm được.
Bạch Cư Dị nghe thiền sư nói, hoàn toàn thay đổi thái độ cao ngạo vừa rồi.
Lần khác Bạch Cư Dị lại dùng kệ thưa hỏi:
Vào cửa Không hỏi Khổ Không,
Việc Thiền dạn lấy hỏi ông nhà Thiền
Mơ mòng ấy cuộc phù sinh,
Hay phù sinh đó là đêm mộng trường?
Thiền sư cũng dùng kệ đáp:
Tới – Qua không dấu vết gì,
Đi qua hay tới cũng y sự tình
Đâu cần hỏi việc phù sinh
Phù sinh ấy, chỉ bồng bềnh mộng thôi.
Kiếp người như huyễn như hóa, ngắn như sương sớm, song nếu thể ngộ được lý Vô Sinh, vượt khỏi hạn chế của quá khứ tương lai, đời sống liền thênh thang trong không gian vô tận, rộng mở dằng dặc không dứt, chẳng sinh ra cũng chẳng mất đi. Bạch Cư Dị lắng nghe thiền sư khai thị rồi, thêm kính trọng bội phần, lễ vái mà lui.
Từ câu chuyện của Bạch Cư Dị và thiền sư Điểu Khòa, chúng ta hiểu được cốt cách Thiền là sinh động tự nhiên. Thiền thật chẳng xem trọng hiểu biết cùng miệng lưỡi tranh hơn, chỉ trọng chỗ hiểu và làm khớp nhau. Quan trọng ở việc hành hơn hiểu. Thiền sư tham cứu Phật pháp chỉ dựa trên lập trường này, nên nói : Ông già tám mươi tuy từng sống trải đời người, nếu không tự thân thực hành, dẫu thuộc làu làu ba tạng mười hai bộ, vẫn chẳng hiểu được chân lý Phật pháp.
Bạch Cư Dị từ chỗ tìm hỏi Phật pháp đến an thân lập nghiệp trong đó, trở thành Phật tử thuần tín, thăm viếng khắp các cao tăng, danh sơn, về già lại cho hầu thiếp về hết cả, trọn đời chay trường, lại còn sửa nhà thành chùa Hương Sơn, tự gọi là Hương Sơn cư sĩ, nhất là lòng say niệm Phật, lời văn thường biểu lộ tâm cảnh ông có sở đắc Phật pháp. Ví dụ bài Hương Sơn Tự của ông:
Yêu gió ngàn reo, dựa bóng thông
Luyến trăng đầm lạnh, ngồi bờ đá
Duyên kết suối mây bầu bạn chung
Ngày kia làm kẻ tăng sơn dã
Trong thơ dồi dào ý cảnh nhàn tản rong chơi, cuộc sống đi về với trăng nước mây bạc này, khiến ta không còn bị phồn hoa thế tục buộc ràng, sống đời tự do tự tại trong cõi Thiền .